Người ta nói con người sống bằng kỉ niệm, bởi kỉ niệm là thứ đã qua, vĩnh viễn không bao giờ lấy lại được nên người ta mới nhớ, mới thương, mới trằn trọc. Daklak là nơi đã chắp cánh cho tình yêu của một đôi bạn trẻ và cũng chính là ba mẹ tôi, hai người đã gắn bó với mảnh đất ấy ngót nghét 10 năm trời trước khi bỏ lại tất cả để về với đất mẹ Quảng Bình gió Lào, cát trắng sinh sống. Ba mẹ tôi vào Tây Nguyên theo dạng đi vùng kinh tế mới ngày xưa. Lúc cưới nhau họ không có gì gọi là tài sản đáng giá, chỉ có hai đôi bàn tay và hai trái tim không ngại khó ngại khổ. Ba mẹ tôi khai khẩn được hơn 1 héc đất trồng cà phê- không nhiều so với các gia đình hiện nay, nhưng đó là mồ hôi nước mắt của cả hai vợ chồng. Tôi được sinh ra trong tình yêu thương của ba mẹ, trong cái nắng thơm và gió núi đại ngàn, tôi yêu mảnh đất này bởi đây là nơi đã gắn bó với một đoạn tuổi thơ tươi đẹp và hạnh phúc nhất. Cây cà phê là loại nông sản chủ lực của Daklak hồi đó, ba mẹ dành toàn tâm vào việc chăm sóc và ...
Gửi em! Cô gái mắt một mí." Chị gái nhìn say đắm vào đôi mắt của tôi, vừa nhìn chị vừa tỏ vẻ xúyt xoa: "Phải chị hồi đó mẹ đẻ ngược lại, để tao có được đôi mắt như mày, Út ha." Tôi nghe có mùi châm biếm nên chỉ liếc nhìn một cái: "Mắt một mí mà mà đẹp nổi gì, mắt hai mí như hai mới đẹp cơ." Chị tôi tỏ vẻ không hài lòng về suy nghĩ của tôi, chị bảo: "Đâu, mắt Út đẹp lắm cơ, chút thú vị, chút đáng yêu, lúc nào cũng híp híp nhìn dễ thương cực, mai này gặp anh nào mắt một mí, chắc tao đổ liền." Tôi nghĩ chị chỉ an ủi cho tôi bớt phần tự ti, nhưng thật ra suy đi ngẫm lại, lời chị cũng khá đáng tin ấy nhỉ. Từng xấu hổ, từng chê ghét, từng rù bỏ đôi mắt một mí ấy, chỉ vì tôi nghĩ mắt hai mí mới là chuẩn mực của cái đẹp, nhưng hình như tôi đã lầm. Mắt một mí cũng có cái hay của nó, một chút hồn nhiên, vô tư, mộng mơ, mỗi lần cười là y rằng không thấy mặt trời luôn, nhưng rất đáng yêu đấy. Đừng vì cái chuẩn mực của xã hội này mà rù bỏ mình, rù bỏ đi đôi mắt ...