Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 2, 2021

NẾU CHỈ CÓ SỰ THẬT MỚI LÀ ĐIỀU QUAN TRỌNG DUY NHẤT, THÌ SAO THẤY ĐƯỢC GIÁ TRỊ CỦA NHỮNG ƯỚC MƠ?

  "Một năm qua của bạn thế nào rồi?" Một năm thành công, rực rỡ hay một năm khó khăn, nhiều thử thách? Một năm ý nghĩa hay vẫn đang loay hoay tìm cho mình một lối đi? Một năm mất mác hay lại có thêm nhiều mối quan hệ mới?... Dù một năm qua, chúng ta có thế nào, bạn có thành công hay thất bại, chúng ta là những người xa lạ chẳng biết gì về nhau, chúng ta là những kẻ bị thời gian "bỏ quên" trong xã hội vội vã, bạn thuộc tầng lớp nào trong xã hội,... thì năm nay - năm 2020 - tất cả chúng ta đều đã có một bắt đầu giống nhau! Một chút hồi tưởng về quá khứ, năm nay chúng ta đã đón Tết với "một người bạn mới" bất đắc dĩ - suốt mấy tháng trời đầu năm phải thực hiện giãn cách xã hội, công việc của ai ai cũng bị tạm hoãn, ngừng trệ vì... "Vi" ghé thăm. Ngày ngày, báo chí, tin tức lại cứ cập nhật thêm các ca nhiễm mới mà chưa có dấu hiệu ngừng nghỉ. Trường học nghỉ - học sinh phải học online, người lớn cũng "tạm thời thất nghiệp" vì xí nghiệp đóng...

ᴛʀướᴄ ᴋʜɪ ʏêᴜ ᴛʜươɴɢ ᴀɪ , ɴɢườɪ ᴅᴜʏ ɴʜấᴛ ᴄậᴜ ɴêɴ ʏêᴜ ᴋʜôɴɢ ᴀɪ ᴋʜáᴄ ʟà ᴄʜíɴʜ ʙảɴ ᴛʜâɴ ᴄậᴜ

  Cuộc sống này vốn rất bộn bề và vội vã , chẳng mấy ai có thời gian để đứng lại nghỉ chân mà ngẫm nghĩ thật kĩ . Đã bao giờ cậu tự hỏi , mình đang chạy đua với cuộc đời để đạt được cái gì chưa ? Đã bao giờ đôi chân cậu rỉ máu , kiệt sức và rã rời mệt mỏi nhưng cậu vẫn gắng gượng bước tiếp chưa ? Và rồi .... tất cả những đau thương , mệt mỏi ấy chỉ một mình cậu gánh chịu và chỉ một mình cậu hiểu rằng đó không phải điều mà cậu thực sự muốn . Thức tỉnh đi ! Cậu đang làm điều gì vậy ? Sống một cuộc đời dưới sự điều khiển của người khác sao ? Này cậu ơi , được sinh ra trên đời mọi người đều có quyền tự do mà sống ... hãy sống một đời thật hạnh phúc như cậu muốn , đừng làm khổ bản thân nữa chứ . Cậu có nhận ra rằng , cậu đang đi trên con đường không có đích đến không ? Dừng lại đi . Chạy mà không biết đích ở đầu thì thật vô nghĩa . Làm những gì cậu muốn . Trở thành người cậu muốn trở thành . Sống thật hạnh phúc , thể là đủ rồi . Người ta có nói đủ điều , thì nó cũng chẳng quan trọng bằn...

VÌ QUỸ THỜI GIAN CỦA MỖI NGƯỜI ĐỀU ĐƯỢC TÍNH BẰNG “CHIẾC ĐỒNG HỒ ĐẾM NGƯỢC”

  Hôm qua, mẹ mình nhận được cuộc gọi từ cô bạn thân hai mươi mấy năm của mẹ. Mình không rõ mẹ và cô nói với nhau chuyện gì, mình chỉ để ý thấy tiếng cô nấc nghẹn ở đầu dây bên kia. Đặt điện thoại xuống bàn, mẹ mình khẽ thở dài: Dì Hương (mình vẫn hay gọi bạn mẹ là các Dì) bị chẩn đoán có khối u ác tính ở phổi, người ta xác định là Ung thư rồi con à. Lục lọi lại chút ký ức, mình nhớ mẹ từng kể về Dì hồi mình còn học Trung học, Dì kết hôn muộn hơn mẹ nên hai thằng nhóc con Dì cũng bé hơn mình kha khá tuổi. Mình cố giữ giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng là để hỏi một câu hỏi nặng nề: Thế bác sĩ nói Dì ấy sống được bao lâu nữa hả mẹ? Mẹ không rõ, Dì ấy chỉ bảo đến khi thằng con trai lớn cứng cáp ổn định cũng phải mười năm nữa, mà mười năm, thì Dì ấy sợ chắc là không thể rồi. Mình buột miệng: Tội thằng nhỏ, cái cảm giác biết trước mẹ sẽ chỉ còn bên cạnh mình một đoạn thời gian nào đó nữa thôi nó đau lòng cỡ nào. Mẹ mình khuấy nhẹ ly thuốc Bắc trên tay. Cuộc đời con người, từ lúc sống đến lúc ...

ĐỪNG KHÉP LÒNG MÌNH KHI MÙA XUÂN GÕ CỬA

  Tôi ngồi đó, tay khuấy khuấy ly cà phê màu nâu buồn bã. Tôi sợ nhất là Tết, vì Tết thì không thể về nhà nên cảm thấy cô đơn đến kì lạ. Ly cà phê trước mặt tôi đá đã tan làm màu nâu tan loãng ra, màu café cũng nhạt như chính nụ cười của tôi lúc này. Bỗng có một chị bước đến hỏi: “Tết là ngày đoàn viên sao em không về?" “Thế không có gia đình có được gọi là tết đoàn viên không chị nhỉ?” Tôi chẳng biết nói gì nữa chỉ thấy lòng có đôi chút buồn, đôi mắt ngắn lệ im lặng một lúc rồi bắt đầu lắp bắp: “Những người như em, tết sợ về nhà vì không có bữa cơm sum vầy, vì thiếu vắng tình yêu thương của mẹ cha. Bạc tiền rõ ràng không mua được niềm vui, sự ấm êm, cớ sao có rất nhiều người vì bạc tiền mà xới tung những ấm êm mình đang có. Gia đình em chẳng còn ai thì về hay ở cũng không phải là vấn đề qua lớn”. “Không còn cha mẹ nhưng em vẫn còn anh chị và các em, thế tại sao không về cùng họ thắp cho ông bà nén nhang ngày cuối năm”. “Mẹ cha em vẫn còn mà mỗi người đi theo một người rồi, tuy họ...

Mình chia tay đi

  Anh nói với nàng vào một buổi chiều muộn, khi hai đứa đang đứng cùng nhau, cùng tựa vào hàng lan can xanh mướt của hồ Tây lộng gió, trên tay vẫn còn chiếc kem ốc quế tỏa ra từng làn khói lạnh ngắt. "Em nghe không rõ. Gió lớn quá hay là… " - Nàng nói nửa câu, rồi dừng lại. Cũng không rõ là đang chờ đợi điều gì. Một lời khẳng định, hay một lời giải thích? “Vì sao?”  Môi nàng run run. “Em quá quyến rũ, quá cuốn hút, nhưng quá độc lập…”  Anh ngập ngừng.  “Anh sẽ không nói dối, em xứng đáng với những lời thật lòng. Chỉ là… ở bên em anh thấy mình chẳng là gì cả. Em làm được hết mọi thứ, anh không biết làm gì khi ở bên em.” … Đó là câu chuyện của một tháng trước. Còn bây giờ, nàng đang ngồi ở quán café yêu thích, mặc một bộ đồ yêu thích, trên tay là cuốn sách yêu thích, suy ngẫm về mọi chuyện đã xảy ra. Vấn đề là, mọi thứ sai ngay từ khi bắt đầu. Sai từ lúc nàng mặc chiếc váy hoa đó để gặp anh, trong khi nàng vốn thích quần jeans và áo khoác da. Hay sai từ lúc nàng quên m...

GIỮA NHỮNG NGÀY MƯA LÀ MỘT NGÀY ĐẦY NẮNG

  Hôm nay là một ngày đầu tuần thảnh thơi nhất, vì mình vừa kết thúc kì thi của cả năm môn trong vòng một buổi sáng. Cùng lúc chạm mặt những người mà dạo này vẫn chưa can đảm đối mặt, cười cái - nhẹ tênh rồi lướt qua. Có nhiều thứ mơ hồ dần rõ ràng hơn, dễ thở hơn. Lang thang trên các dãy hành lang, trống trơn, tạm dừng chân bên một phiến ghế đá, gió mát. Có lẽ Sài Gòn đã hết mưa và chuyển dần sang những ngày nắng, con người cũng được hong khô, nỗi buồn cũng dần héo úa, chỉ còn lại cái lạnh giá của những vết thương cũ tạm lành. Bỗng nhiên muốn khắc lên người một dòng chữ gì đó, tên một người chăng? Không hẳn thế! Chỉ là muốn cảm giác đau đớn có thể giúp bản thân bình tĩnh lại đôi chút... có một cuốn sách nói rằng sau cơn mưa trời lại sáng, sau mất mát ta lại tìm thấy chốn để về. Giờ đây phải về đâu, khi xung quanh là biển người xa lạ? Cũng muốn mạnh mẽ một lần đứng lên bùng nổ như một ngọn núi lửa, hay vồ vập như một con hổ đói, nhưng có cái gì đó vô hình ngăn cản lại, lại sợ người...

Điều em cần là khi buông công việc trong tay, người anh nhớ là em.

  Em không nghĩ việc yêu đương là phải dính nhau cả ngày đâu. Em cũng không ham cả trăm tin nhắn một ngày, nhưng tìm không ra được vài tin chân thành trong đó. Em không cần phải thâu đêm suốt sáng nói chuyện với nhau, để rồi chẳng nhận được gì ngoài sự mệt mỏi vì cãi vã. Em không cần mỗi khi đi đâu đều phải cùng nhau, mỗi người đều cần có không gian riêng mà. Anh có cuộc sống của anh, em vẫn có những điều khác cần làm. Mình tôn trọng và thông cảm cho nhau thôi. Em không buộc mỗi giây, mỗi phút của anh đều phải dành cho em. Em không bướng bỉnh để đòi hỏi mỗi khi em cần, anh đều phải có mặt ngay, đường phố đâu bao giờ hết ket xe mà em đòi điều đó. Em không tham lam và vô lý đến vậy đâu. Chỉ là khi xong việc rồi, anh đến với em được không? Em cần tạm duy nhất một điều thôi, là mỗi khi anh buông sự tất bật, bộn bề mà anh đang gánh xuống, thì anh nhớ đến em là được. Anh có thể nhắn, có thể gọi hoặc là có thể chạy đến với em, mình cùng nhau ăn gì đó, tâm sự một chút về những gì đã xảy ra...

Anh có hạnh phúc không?

  Nằm trong vòng tay tôi như chú mèo nhỏ, bất chợt em khẽ ngước mắt nhìn thủ thỉ “ở bên em anh có hạnh phúc không?” Tôi ngớ người mất một giây rồi hỏi ngược lại em “hạnh phúc là gì?” Em lục tục mở điện thoại hỏi chị google rồi liến thoắng “Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người khi được thỏa mãn một nhu cầu nào đó mang tính trừu tượng. Hạnh phúc là một cảm xúc bậc cao. Ở loài người, nó mang nhân bản sâu sắc và thường chịu tác động của lý trí. Hạnh phúc gắn liền với quan niệm về niềm vui trong cuộc sống” “Quá dài dòng khó hiểu, anh chỉ biết ở bên em anh thấy vui hơn bên người khác, chỉ muốn thật nhanh trở về nhà để thấy em, mọi chuyện đều muốn nói cùng em, mọi thứ tốt nhất đều muốn dành cho em, chiếc bánh ngọt rất ngon lần đầu được nếm thử cũng muốn chia nửa để phần cho em, chỉ cần thấy em cười mỗi buổi sáng đủ khiến anh vui cả ngày…” Không để tôi nói hết em đã siết chặt vòng tay nhỏ, dụi đầu vào ngực khiến tôi giật mình. Dù không thấy được khuôn mặt đang núp dưới thân mì...