Chuyển đến nội dung chính

Những Tiếc Nuối Của Tuổi Trẻ

 1. Những lần tức giận sau khi choàng tỉnh giấc.

Điều đầu tiên mà mình muốn nói đến là việc mỗi sáng thức dậy mình thường hay cảm thấy nếu hôm nay mình mà còn không nghiêm khắc với bản thân thì mình sẽ lại lần nữa có một ngày sống đầy hối hận. Mà người ta hay gọi là sống là như đã chết.
Mình thường hay khuyên bản thân rằng hôm nay phải ngủ thật sớm nếu không mai sẽ dậy trễ, có thể trễ làm cũng sẽ muộn cả bửa ăn sáng, mà chắc có thể là bỏ luôn cũng không chắc. Nhưng điều chắc chắn là nó nó đã luôn xảy ra trong vài tuần vài tháng và cứ lập lại như một vòng tuần hoàn vô định.
Một điều nữa là mình đã tiếc nuối đến tức tối rằng tại sao hôm đó không làm hết việc đã được ghi chép lại trong Todoist. Và cứ thể nó nhiều lên và ngập tràn trong website và có lẽ nó cũng là một con virus mà tràn ngập trong não mình. Vậy nên mỗi lần trước khi ngủ mình hay cảm giác "tress" đến không thở nổi và rằng không có lời chúc ngủ ngon nào có thể che lấp được sự hối tiếc vô hạn đó.
2. Mua những món đồ vô nghĩa.
Mình gặp phải việc vào một nơi hay ho và bắt đầu buông thả bản thân để mua sắm như việc mình có nhiều bút và notebook nhưng mình vẫn mua thêm, mình còn mua nhiều đồ ăn vặt để ăn khuya thậm chí là buồn miệng thì ăn, và cuối cùng là "đồ công nghệ" một thời gian mình lại bán đi và mua lại món khác nó khiến mình phải mất một cái giá khá lớn cho việc trải nghiệm chỉ trong một thời gian ngắn.
Lúc mua sắm mình chỉ nghĩ đơn giản rằng trong tài khoản còn tiền mà , số tiền này đủ để ăn đến cuối tháng rồi, không có gì phải lo lắng cả. Nhưng nhiều tháng qua đi, mình phát hiện ra răng không hề có một đồng tiết kiệm nào khi tệ hơn là mình bắt đầu nghỉ việc và đang trong thời gian để tìm một công việc khác, lúc đó mình cảm thấy số tiền mình bỏ ra để mua những món đồ kia thật lãng phí. Đáng ra, mình phải tiết kiệm một tài khoản và một kế hoạch dài hạn cho việc chi tiêu. Cuộc sống của mình trở nên khó khăn khi đó, và mình ước rằng phải chi mình không mua cái này cái kia. Nhưng đã muộn và mình phải cố vượt qua khoảng thời gian tiếp theo. Vậy nên mình đã chấp nhận ngay một công việc mà mình cũng không thích lắm hoặc chờ thêm để phải chịu chết đói. Điều đó thật đáng buồn khi mình nghĩ về.
3. Sống cuộc sống của người khác.
Đó là khoảng thời gian vừa ra trường, lúc mình cảm thấy mình cần một số tiền đủ lớn để khởi nghiệp. Mình đã không xin tiền bố mẹ , sau đó chọn làm một công việc toàn thời gian về edit-video và content để đăng tải nội dung lên "you.tube". Công việc đó giúp mình kiếm được 1000 đến 2000 usd một tháng so với một sinh viên vừa ra trường thì nó khá lớn. Cho đến khoảng thời gian một năm sau đó công việc ấy cũng không còn ổn định nữa vì nhiều lí do, nhưng chủ yếu có lẽ vì nó đã phát triển đến mức nó chỉ dành cho những người chuyên nghiệp và có sự sáng tạo trong mỗi video được đăng tải.
Khoảng thời gian sau đó vì không còn hứng thú mình đã dừng hẳn một thời gian và đó cũng là lúc để mình nhìn lại công việc và sự nghiệp của mình. Mình đã làm một công việc mà đáng lẽ ra nó chỉ là công việc part-time, tệ hơn là mình không có khả năng để phát triển thêm nữa với công việc đó. Mình đã mơ ước phát triển một trò chơi hay một ứng dụng thần thánh nào đó nhưng mọi thứ đã không xảy ra vì mình đã chạy theo những xu hướng và đồng tiền, những lời nói hào nhoáng và những câu nói như:"Bạn muốn kiếm hàng nghìn đô trên mạng." Thật ngang trái khi mình đã kiếm được từng ấy nhưng phải tốn hơn một năm trời cho một thứ chẳng đi về đâu và đánh mất bản thân mình. Nhưng mình cũng học được rằng, thời điểm tốt nhất để trồng cây là hai mươi năm trước. Thời điểm tốt thứ hai chính là ngày hôm nay.
Vậy nên dù quá khứ có nhiều hối tiếc, hi vọng ngay bây giờ hãy quên nó đi và đừng chần chờ để xây dựng một cuộc sống mà bản thân mong muốn, vì có lẽ 5 năm 10 năm nữa chúng ta vẫn sống nhưng có những hoài bão đã mãi chết đi.
---------------------------------------

Đọc ngay truyện Giấc Mơ Tuổi Trẻ

Tác giả: Cầu Bút Danh
Đánh giá: 9.72/10 từ 45 lượt
Trang thái: Truyện đã hoàn
Thể loại: hiện đại, ngôn tình (chắc là có), bi + hài, happy ending.
Editor: Văn Cát

Lời bình: Làm ng.uoi ai mà không từng mơ ước, nhưng lại có mấy ai đạt th.ành? Thuở học trò hồn nhiên thơ mộng, những dao động đầu đời in hằn trong kí ức. Những kỷ niệm xa xưa đã bị bụi thời gian phủ mờ, tưởng chừng như đã sớm lãng quên, nhưng chỉ cần một hơi thở, một cơn gió thoảng qua cũng đủ lật tung những trang nhật ký tâm hồn. Đứng giữa ngã ba đường, một ng.uoi lựa chọn rời xa, một ng.uoi lựa chọn bước qua, một ng.uoi lại ấp ủ những hy vọng. Quanh co một vòng, đến cuối cùng mới chợt hiểu, thì ra, thời gian mới chính là sát hạch...


Nhận xét